Gia Đình Hiện Đại

THỜI SỰ

“Bác giấu hộ em con dao, mấy nay vợ em siêng mua xương về chặt lộp cộp… Em thấy lạnh lạnh quá…”

Sau khi đọc bài báo “Vợ tôi bỗng nhiên đi mua CON DAO chặt xương giống Y CHANG vụ chặt xác ở Bình Dương”. Tôi cứ ngỡ đó là chuyện đùa hư cấu, viết cho vui chỉ mang tính giải trí. Không ngờ hôm nay gặp chuyện tréo nghoe thế này.

Số là thằng em hàng xóm rất thân với tôi, nó nhỏ hơn tôi 3 tuổi. Anh em rất hợp nhau nên thường hay lai rai quán ốc đầu đường. Mỗi lúc chuyện gì không vui tôi cũng gọi nó ra quán ốc làm vài lon, anh em hàn huyên tâm sự. Nói ra quán chỉ lai rai 2 lon lại phải mò về vì mụ vợ chả ưa gì mùi rượu bia.

Con vợ nó nhìn xinh xắn dễ thương nhưng cái miệng thì như cái đít vịt ấy (suốt ngày … phèn phẹt đi ỉa ấy!, ý là nhiều chuyện và hay chửi bới). Suốt ngày lảm nhảm đủ chuyện, hở cái là chửi kiểu như chuyện Chí phèo đoạn này:

Hắn vừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi. Bắt đầu chửi trời, có hề gì? Trời có của riêng nhà nào? Rồi hắn chửi đời. Thế cũng chẳng sao: Đời là tất cả nhưng cũng chẳng là ai. Tức mình hắn chửi ngay tất cả làng Vũ Đại. Nhưng cả làng Vũ Đại ai cũng nhủ: “Chắc nó trừ mình ra!”. Không ai lên tiếng cả. Tức thật! Ồ thế này thì tức thật! Tức chết đi được mất! Đã thế, hắn phải chửi cha đứa nào không chửi nhau với hắn. Nhưng cũng không ai ra điều. Mẹ kiếp! Thế thì có phí rượu không? Thế thì có khổ hắn không? Không biết đứa chết mẹ nào đẻ ra thân hắn cho hắn khổ đến nông nỗi này! A ha! Phải đấy hắn cứ thế mà chửi, hắn chửi đứa chết mẹ nào đẻ ra thân hắn, đẻ ra cái thằng Chí Phèo? Mà có trời biết! Hắn không biết, cả làng Vũ Đại cũng không ai biết.

Thằng em ấy được cái giống tôi là vợ có chửi như chó con cũng im, lúc nào anh em cũng nhủ răng “đụng vào làm gì! nó lôi cả hàng cả tổng ra thì mệt lắm…”. Mấy ông cứ bảo là nể vợ hay tôn trọng chứ không phải sợ, xạo hết tôi với thằng ku em ấy là sợ thật.

Hôm nay thời tiết lạnh căm căm, tôi đang ngồi ghế đá ở cửa phì phèo điếu thuốc cho bớt căng thẳng, phần là bớt nghe vợ lằn nhằn cái vụ lỡ tay làm bể cái bát cũ xì (từ đời ông cố nội nàng để lại hay sao ấy). lắn nhằn là 1 chuyện chứ sỡ lỡ nàng đoá lên phang cả cái thớt lên đầu thì khổ…

Đang ngồi thì thấy thằng ku em chiến hữu rón rén đi lại chỗ tôi, mặt mày lấm la lấm lét nhìn sau lưng. Hắn đưa tôi 1 cái gói dài dài, tôi mở ra thấy con dao tông. “Bác giấu hộ em cái, em thấy nó giống trong vụ chặt đầu ở Bình Dương quá. Bác biết em đâu có khoái canh xương hầm đâu mà mấy bữa nay nàng chịu khó mua quá, mua toàn loại xương ống to bự về chặt rầm rầm, em thấy lạnh lạnh sao ấy… Thôi bác cất hộ em, vợ em nó biết thì em nói bác mượn.

Tôi đang tính nhận con dao tôi chợt khựng lại: “Thôi cha, tao còn sợ hơn chú mày ấy, lỡ để trong nhà bà vợ tao nó thấy. Tao để bà trên đầu rồi, nhưng lỡ mồm thì ai biết được. Anh thấy vợ chú với vợ anh mấy bữa nay cũng xầm xì vụ chặt đầu ấy…“.

Đang tính cách cho thằng ku em thì thấy vợ nó trong nhà réo lên: “Con dao mới để ở đây mà đâu rồi? Đang có việc cần mà tìm hoài không thấy!

Đây nè em ơi! anh mang chặt mấy dây mồng tơi chỗ hàng rào...” Hắn run run.

Nghĩ sao lấy dao chặt xương mà đi chặt dây mồng tơi..! Dao này dùng việc khác…” Vợ hắn cười.

Hắn lủi thủi theo vợ đi về, tôi cũng tàn điếu thuốc, chuẩn bị vào nghe mụ vợ lảm nhảm tiếp….!

 

“Vợ tôi bỗng nhiên đi mua CON DAO chặt xương giống Y CHANG vụ chặt xác ở Bình Dương”

Cái điều mà tôi bỗng nổi hết da gà là con dao nàng mua sao mà giống y chang con dao trong vụ chặt đầu ở Bình Dương. Mà lại mua đúng thời điểm vụ án đang trong quá trình điều tra. Nghĩ tới đây tôi muốn lạnh teo con “tờ rim”.

PinIt

BÀI ĐẶC BIỆT