Gia Đình Hiện Đại

THỜI SỰ

Bé trai còn nguyên dây rốn, tím tái bị mẹ vứt bỏ trên bờ đê

Một bé trai bị bỏ lại trên đê sông Trà Lý (Thái Bình). Bé vẫn còn nguyên dây rốn và tím tái do lạnh.

Trung tá Cao Giang Nam, Phó trưởng công an TP Thái Bình cho biết: Cơ quan công an vẫn đang tìm biện pháp xác nhận nhân thân của cháu bé vừa bị bỏ rơi trên đê sông Trà Lý.

Chiều ngày 12/3, người dân sinh sống tại phường Hoàng Diệu (TP Thái Bình) phát hiện một bé trai sơ sinh bị bỏ rơi trên đê.

bỏ rơi,sơ sinh,Thái Bình
Cháu bé bị bỏ rơi trên đê bị nhiễm lạnh tím tái

Thời điểm người dân nhìn thấy, bé trai vẫn còn nguyên dây rốn, được đặt trong một tấm bìa carton. Vị trí cháu bé bị bỏ lại cách miếu canh đê không xa.

Bé được chính quyền địa phương và người dân đưa đến khoa Sơ sinh, bệnh viện Phụ sản tỉnh Thái Bình để chăm sóc. Tại đây các bác sỹ đã xác định cháu bé có cân nặng 3,3kg và hoàn toàn khoẻ mạnh. Cháu được đặt tên là Hồng Phúc.

Hiện có nhiều gia đình hiếm muộn liên hệ xin nhận nuôi. Tuy nhiên phía cơ quan chức năng vẫn đang nỗ lực tìm thân nhân cho cháu. Trường hợp không tìm được, sẽ làm thủ tục cho nhận con nuôi theo quy định của pháp luật.

Em bé bị ĐA DỊ TẬT BẨM SINH đi bằng “4 chân”, sống nhờ vào những chiếc bao cao su và băng vệ sinh

Do điều kiện kinh tế khó khăn, anh Lâm đã phải dùng bao cao su và băng vệ sinh để băng bó, chăm sóc vết thương cho con gái suốt 4 năm nay.

Video anh Lâm chăm sóc cho bé Dương.

Ngoài 40 tuổi, anh Đoàn Mạnh Lâm (SN 1970, ở Hà Nội) mới lập gia đình. Một thời gian sau đó, anh vui mừng khôn xiết khi vợ thông báo đã có bầu.

“Do lấy vợ muộn, nên khi nghe tin vợ có bầu tôi sung sướng vô cùng. Trong suốt quá trình vợ mang bầu đó, tôi chăm sóc vợ rất chu đáo và đi kiểm tra theo đúng hướng dẫn của bác sĩ.

Bé Thùy Dương bị đa dị tật bẩm sinh.

Đến khi có bầu được 8 tháng rưỡi thì mới phát hiện cháu bị khoèo chân, nhưng bác sĩ nói không quá lo ngại vì bệnh này hoàn toàn có thể chữa khỏi. Vậy mà, khi cháu chào đời, ngoài dị tật ở chân, cháu còn bị nhiều dị tật khác nữa”, anh Lâm buồn bã kể lại.

Theo đó, khi con gái anh Lâm chào đời, qua kiểm tra các bác sĩ phát hiện cháu bị đa dị tật như: Viêm dính cột sống thắt lưng, thiểu sản xương cùng cụt, cứng đa khớp, teo cơ chi dưới, bàn chân trái vẹo, không có hậu môn…

sCuộc sống của bé Dương ở viện nhiều hơn ở nhà.

“Từ đó, hai vợ chồng tôi bắt đầu hành trình chữa bệnh cho con. Có lẽ thời gian ở bệnh viện còn nhiều hơn ở nhà”, anh Lâm nói.

Trong số các dị tật mà cháu Đoàn Thùy Dương (4 tuổi) mắc phải thì dị tật teo cơ chi dưới và không có hậu môn là ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống hàng ngày nhất.

Bé Dương phải dùng tay để di chuyển.

“Cho đến tận bây giờ, dù đi chạy chữa nhiều nơi nhưng cháu vẫn chưa thể tự đứng được trên đôi chân của mình. Mỗi lần di chuyển cháu phải dùng cả hai tay để thay chân đi lại, nhìn con như vậy tôi đau xót vô cùng”, anh Lâm chia sẻ.

Do không có hậu môn nên các bác sĩ làm hậu môn qua nhân tạo qua thành bụng.

Còn về dị tật không có hậu môn, anh Lâm cho biết, dù đã được phẫu thuật tái tạo hậu môn, nhưng vẫn chưa giải quyết được dứt điểm vấn đề. Vì thế, các bác sĩ phải phẫu thuật đưa đầu ruột già lên thành bụng để cháu tiện trong vấn đề vệ sinh.

Cả hai con gái anh Lâm đều mắc bệnh từ khi mới lọt lòng.

“Mỗi ngày cháu phải dùng hết gần 20 chiếc băng vệ sinh và bao cao su. Vì nước, dịch cứ chảy ra và phải thay liên tục.

Thực ra, việc dùng bao cao su và băng vệ sinh để chăm sóc cháu cũng là phương án cuối cùng, chứ tôi cũng có muốn như vậy đâu. Không có tiền mua đồ y tế chuyên dụng nên tôi đành chấp nhận”, anh Lâm nói.

Được biết, hiện anh Lâm đang đi chở đá thuê với thu nhập 200.000 đồng/ngày, còn vợ anh Lâm là chị Hoàng Thị Minh Hướng ở nhà trông hai con nhỏ đều mắc bệnh.

“Nhiều hôm, cả hai con đều nhập viện (con gái nhỏ 22 tháng, bị suy giảm hệ miễn dịch bẩm sinh) hai vợ chồng lại chia nhau mỗi người đi chăm một cháu. Khi về nhà tiền hết sạch, cả nhà phải chia nhau gói mỳ tôm ăn qua ngày”, anh Lâm nghẹn ngào nói.

Đã có lúc anh Lâm nghĩ đến cái chết.

Do mang trong người đa dị tật, hoàn cảnh kinh tế khó khăn, nên dù đã 4 tuổi nhưng cháu Đoàn Thùy Dương vẫn chưa được đi học. Tuy nhiên, điều duy nhất mà vợ chồng anh Lâm chị Hướng tự hào đó là, con không đi học nhưng vẫn biết đọc, biết vẽ và biết hát.

“Cháu thích đi học lắm, sáng nào tôi cũng đưa cháu ra cổng trường mầm non gần nhà xem các bạn tập thể dục. Lúc đó cháu chỉ ước được đến trường như các bạn”, anh Lâm nói.

Cháu Dương rất thích vẽ tranh.

Hiện tại, mong ước lớn nhất của vợ chồng anh Lâm là chữa khỏi bệnh cho các con, để các con không phải sống nhờ bệnh viện nữa.

“Chắc chắn một điều là con tôi sẽ sống chung với cảnh tàn tật suốt cuộc đời rồi. Nhưng tôi chỉ mong làm sao phẫu thuật tái tạo được lại hậu môn cho cháu, để cháu đỡ phải khổ sở trong vấn đề vệ sinh hàng ngày”, anh Lâm mong muốn.

Trước hoàn cảnh khó khăn của gia đình mọi tâm lòng hảo tâm muốn giúp đỡ gia đình xin liên lạc theo số điện thoại của anh Lâm: 0162 704 7172
Hoặc địa chỉ: Số nhà 11, ngách 521/21, làng Nhật Tảo, phường Đông Ngạc, quận Bắc Từ Liêm, Hà Nội.

Theo Lê Phương (Khám phá)

Xót xa chuyện người cha cụt chân nuôi con một mình : “4 năm nay, ngày nào con và bố cũng mong mẹ quay về!”

Vừa chan thứ nước thuốc vào bát cơm để xúc cho con ăn, người cha đáng thương này lại rơm rớm nước mắt khóc thương con…

Thằng bé sinh ra không có hậu môn, ốm đau dặt dẹo nhưng mẹ của em vẫn bỏ đi đến nay không 1 tin tức, bản thân bố lại bị cụt 1 bên chân nên đã không lao động được 1 thời gian dài.

Men theo lối mòn nhỏ cạnh những ụ đất cao vợi chỉ vừa đúng 1 bàn chân người đi, khó khăn lắm chúng tôi mới hỏi được đến nhà của bố con em Lò Văn Hồng ở thôn Nậm Cưởm, xã Nậm Búng, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái. Cũng như những người dân trong thôn bản, bố con em ở 1 ngôi nhà sàn nhưng nó rách nát, xiêu vẹo phải chống trước, trụ sau khiến cho người đến thăm phải bò cả ra để đến chỗ cửa ra vào. Với Hồng thì dường như em đã quá quen với việc ngôi nhà không còn được chắc chắn nên dù cụt 1 chân, em cũng không mất quá nhiều thời gian di chuyển từng bước lên nhà với hai chiếc nạng cắp nách.

Vợ bỏ đi đã 4 năm bỏ mặc chồng cụt chân và đứa con bệnh tật yếu đau.

Thấy bố về, cậu bé Lò Văn Sơn mừng lắm, em cứ níu chặt tay bố đòi ăn cơm vì đã đói bụng. Lo cho con, Hồng vội vã nhảy cóc từng bước vào lấy chiếc bát rồi xúc 1 chút cơm chan với ấm nước thuốc màu đo đỏ đút cho con ăn. Trái ngược với sự lo lắng của chúng tôi, cậu bé ăn ngon lành và chỉ trong tích tắc đã hết đến không còn 1 hột cơm nào trong bát. Nhìn con, Hồng bảo: “Thi thoảng lâu lắm bố con mới có 1 thanh đậu hay 1 miếng thịt để ăn, còn lại là ăn cơm chan với nước thuốc hoặc hôm nào không có gạo thì ăn rau rừng chị ạ”.

Cuộc sống của gia đình bắt đầu lao đao khi Sơn sinh ra ốm đau dặt dẹo và không có hậu môn. Những ngày đó được các bác sĩ tuyến dưới chuyển thẳng lên bệnh viện Nhi TW nên em được phẫu thuật và theo điều trị 1 thời gian dài. Khi con được 10 tháng tuổi vẫn đang trên bệnh viện thì mẹ của em đã bỏ đi đến nay không một tin tức gì. Vừa giận vợ, vừa thương con, đã nhiều lần Hồng gọi vào số máy vợ, có tiếng chuông đổ nhưng không ai nghe máy..

Những hôm có cơm ăn đã là may mắn với bố con Hồng, còn không hai bố con ăn rau rừng cho qua ngày.


“Thấm thoắt cũng 4 năm rồi đấy, vợ nó là người ở dưới Nghĩa Lộ, sinh xong thằng bé Sơn được mấy tháng thì bỏ đi, chúng tôi ở đây cũng chẳng biết là nó đi đâu nữa. Ngày đó thằng bé này khóc dữ lắm vì đói sữa mẹ làm bố và bà nội cứ bế nó đi khắp bản để xin sữa hay nước cơm của các gia đình cho nó ăn thì nó mới nín”.
Gương mặt đầy lo lắng, đi cùng chúng tôi, anh Hoàng Trung Sỹ- Chỉ huy trưởng quân sự xã Nậm Búng cho biết về tình hình của bố con em Hồng.

Con bệnh đi viện về, Hồng theo người cùng bản lên tận Bắc Ninh làm bê tông thuê nhưng không may bị máy nghiến đứt 1 chân từ đùi xuống. Nhớ lại tai nạn kinh hoàng ngày hôm đó, Hồng vẫn còn hoảng sợ như nó vừa mới xảy ra: “Lúc đó em đang ở gần chiếc máy đổ bê tông và chưa làm xong công đoạn của mình thì anh ở gần đó ấn điện hoạt động máy nên chân em bị cuốn vào và nát luôn. Đau và bị chảy nhiều máu, em ngất luôn, đến lúc tỉnh thì thấy chân đã không còn và mình đang nằm điều trị ở bệnh viện Việt Đức chị ạ”.

Con trai Lò Văn Sơn không có hậu môn đã được phẫu thuật nhưng nay em thường xuyên bị chảy ộc máu cam ra.

Tai họa ập xuống khiến em chẳng kịp trở tay, ngày trở về bản, cậu bé Sơn những tưởng sẽ được bố mua cho bộ quần áo mới hay hộp sữa uống nhưng em chẳng có gì cả ngoài việc nhìn thấy bố với đôi nạng cắp ở hai bên nách. Thương con đến thắt ruột, nhưng cụt chân rồi Hồng chẳng thể làm được gì thành ra cuộc sống lại càng bê bết và đói nghèo. Con thì còn nhỏ, vợ thì bỏ đi… Em như người rơi vào bế tắc không tìm được lối ra dù chỉ là 1 chút le lói ánh sáng.

“Đợt này cháu đang chơi hay bị ộc chảy máu cam be bét ra mồm miệng chị ạ nên em lo lắm. Em muốn cho con đi khám nhưng tiền không có lấy 1 đồng… Em giờ cũng chẳng biết làm sao cả”. Luông cúi gằm mặt phần vì xấu hổ, phần vì tự ti, Hồng tiếp tục chia sẻ nỗi dằn vặt và khổ tâm của mình trước sự không ổn của con trai.

Thương con trai, nhưng Hồng bất lực không làm được gì cả.

Là cô giáo của cậu bé Sơn, chị Phan Hồng Lý – Hiệu trưởng trường mầm non xã Nậm Búng cũng kể lại: “Cậu bé Sơn năm nay 5 tuổi nhưng thực tế là mới được đi học thôi vì những năm trước em yếu lắm, đợt này em đi học chúng tôi cũng thấy em hay bị chảy máu cam lắm nhưng không biết là bệnh gì. Hoàn cảnh gia đình của bố con em thì khó khăn đủ mọi đường nên về phía nhà trường tha thiết mong muốn được các nhà hảo tâm giúp đỡ”.

Ước mơ của Hồng là có tiền cho con đi viện thăm khám và có đủ bát cơm ăn để đỡ đói lòng. Nhưng thực tại nghiệt ngã khi em chẳng thể lo được với chiếc chân đã cụt của mình. Và trong cả cái ngôi nhà sắp sập ấy, bên bậu cửa sổ nhìn ra ngoài chúng tôi cứ bị ám ảnh mãi bởi hình ảnh người bố trẻ tật nguyền với đứa con dặt dẹo, yếu đau… trong ánh mắt khao khát bước chân trở về của người vợ, người mẹ cho dù đã 4 năm chờ đợi.

PinIt

BÀI ĐẶC BIỆT